TRIỂN LÃM BÁO XUÂN BÍNH NGỌ 2026

Tài nguyên thông tin

LUYỆN VIẾT CHỮ ĐẸP

PHẦN MỀM THƯ VIỆN MISA

Cổng Thông tin điện tử

Thống kê bạn đọc

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    673782254_1493175469180735_4475861833946385826_n.jpg 673814222_1493175375847411_8368357838362578834_n.jpg 674379335_1493175302514085_8381387261340086400_n.jpg 673738206_1493175455847403_4354547788739122982_n.jpg 672683235_1493175849180697_630423162434521483_n.jpg 672681453_1493175225847426_6314190468390646416_n.jpg 672476174_1493175129180769_5830855251724200836_n.jpg 671788007_1493175485847400_462351649442713232_n.jpg Z7743607029146_6c710a75e2d2b8569c6fbcf33b755f3e.jpg 673889573_1493175035847445_1600310493824068159_n.jpg 582646629_1263952895777417_2474548799887620466_n.jpg 583318950_1263952565777450_1329079286480007356_n.jpg 581612313_1263952542444119_6764699630997800711_n.jpg 583893662_1373196111178672_6434186830185045420_n.jpg 581940552_1263952362444137_7077556647496306910_n.jpg Z7204802663713_e6c0ca4334dcd42f98fd4747592586e2.jpg Z7206014611973_7a5bad272611f70a6bffd778b259260e.jpg Z7206014619415_6af760559cb2bacdf1fade4abd2518af.jpg Z7204802668239_f3d4c26cc3f47a0ed670b595e0ad7400.jpg

    VIDEO THẾ GIỚI TUỔI THƠ

    Chào mừng quý bạn đọc đến với website của Thư viện Trường Tiểu học Đoàn Thị Điểm, Phường Xuân Hương - Đà Lạt, Tỉnh Lâm Đồng

    Hướng dẫn đọc sách trực tuyến: Kích chuột chọn Kho sách. Chọn cuốn sách muốn đọc. Kích chuột mũi tên để di chuyển sang trang sách khác. Quý vị có thể đăng ký làm thành viên hoặc đăng nhập để tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây

    CA KHÚC VỀ SÁCH, THƯ VIỆN VÀ VĂN HÓA ĐỌC

    BA CHÀNG NGỐC

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
    Ngày gửi: 16h:40' 12-03-2026
    Dung lượng: 1.1 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Giới thiệu
    Mở đầu
    Chương 1 - Đôi lời phân trần
    Chương 2 - Kẻ hủy diệt
    Chương 3 - Chân trần trên kim loại
    Chương 4 - Vạch ranh giới
    Chương 5 - Hãy ôn tập thay vì gây chiến
    Chương 6 - Loại năm phẩy
    Chương 7 - Alok lên tiếng
    Chương 8 - Một năm sau
    Chương 9 - Học thuyết con chuột
    Chương 10 - Hợp tác để kiểm soát
    Chương 11 - Món quà
    Chương 12 - Neha lên tiếng
    Chương 13 - Một năm nữa trôi qua
    Chương 14 - Vodka
    Chương 15 - Chiến dịch quả lắc
    Chương 16 - Ngày dài nhất đời tôi (1)
    Chương 17 - Ngày dài nhất đời tôi (2)
    Chương 18 - Ngày dài nhất đời tôi (3)
    Chương 19 - Ngày dài nhất đời tôi (4)
    Chương 20 - Ngày dài nhất đời tôi (5)
    Chương 21 - Ngày dài nhất đời tôi (6)
    Chương 22 - Ryan lên tiếng
    Chương 23 - Kẹo sữa hạt điều
    Chương 24 - Mình có làm nổi không?
    Chương 25 - Ngày của những bức thư
    Chương 26 - Gặp bố vợ
    Chương 27 - Những kẻ năm phẩy
    Lời cảm ơn
    Phụ lục
    Credits

    Giới thiệu

    B

    ạn muốn biết cách luyện thi vào một trường đại học hạng
    nhất? Ôi thôi đi, dễ chừng một nửa số cây trên thế giới đã bị
    đốn để in các loại sách có khi đều đáng vứt vào sọt rác rồi còn gì.
    Bạn muốn một cuốn cẩm nang dạy cách sống sót qua những
    năm đại học? Thế cũng thôi đi, đến chúng tôi còn chẳng hiểu làm
    sao có thể gắng gượng được đến phút cuối nữa là.
    Còn nếu các bạn muốn tìm một tấm gương tày liếp về sự sa
    ngã nơi giảng đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế,
    thì đây, câu chuyện về chúng tôi - ba ngôi sao thời trung học
    nhưng lại thành ra Ba chàng ngốc đì đẹt điểm trung bình ngày
    đại học với đủ trò quậy phá, gian lận, và cũng là Ba chàng ngốc
    luôn sát cánh bên nhau nếm trải nào tình bạn khắc cốt ghi tâm,
    nào tình yêu vượt qua mọi rào cản, nào tình thầy trò sáng trong
    thân thiết, nào tình cảm gia đình sẵn sàng xả thân.
    Và, có thể bạn đã biết, năm 2009, câu chuyện về chúng tôi đã
    được đạo diễn Rajkumar Hirani chuyển thể thành Ba chàng ngốc bộ phim Bollywood phá mọi kỷ lục phòng vé để trở thành bộ
    phim ăn khách nhất lịch sử Ấn Độ.
    CÒN BÂY GIỜ, NÀO, HÃY CÙNG CHÚNG TÔI TRẢI NGHIỆM
    NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ ĐIÊN RỒ NỔI LOẠN!
    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    Mở đầu

    T

    rước giờ tôi chưa bao giờ phải ngồi trong khoang xe cấp
    cứu cả. Thật rùng rợn làm sao. Cứ như thể cả một bệnh viện
    được ra lệnh phải thu xếp sơ tán ngay lập tức vậy. Nào dụng cụ y
    khoa, ống truyền dịch, dịch truyền, hộp y tế bày kín quanh hai
    chiếc cáng. Chẳng còn mấy chỗ cho tôi và Ryan đứng, khi Alok
    còn đang nằm nhoài trên cáng. Thì với mười ba vết rạn xương,
    bạn được ưu ái nằm cáng là đúng rồi. Tấm ga vốn trắng toát, giờ
    đã phủ loang màu máu của Alok. Chẳng thể nhận diện được
    người nằm đó chính là bạn tôi, bởi hai mắt cậu đang trợn ngược
    lên còn lưỡi thì thè lè như một ông cụ quên mang răng giả. Sau
    này bác sĩ bảo bọn tôi rằng bốn cái răng cửa đã bay mất rồi.
    Tứ chi Alok bất động, hệt như nửa người bên phải bị liệt của bố
    cậu ấy, gối bên phải của cậu gập theo cái kiểu khiến ai nhìn cũng
    sẽ ngỡ cậu không có xương. Cậu nằm im lìm, và nếu phải đánh
    cược thì tôi sẽ cược là cậu đã đi tong rồi.
    “Nếu Alok vượt qua được nạn này thì tớ sẽ viết hẳn một cuốn
    sách về những ngày điên rồ của chúng mình. Nhất định đấy,” tôi
    thề. Một kiểu lời hứa vớ vẩn ta vẫn tự hứa với bản thân khi đầu óc
    đang rối như mớ bòng bong và cơ thể rã rời sau suốt năm mươi
    tiếng đồng hồ chưa được chợp mắt…

    Chương 1
    Đôi lời phân trần

    T

    rước khi đi vào nội dung chính của sách, xin bạn cho tôi đính
    chính vài lời. Cuốn sách này tuyệt đối không phải cuốn cẩm
    nang dạy bạn cách sống sót qua những năm đại học. Ngược lại,
    có thể coi nó chính là tấm gương tày liếp về sự sa ngã nơi giảng
    đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế. Nhưng dù sao
    đây cũng chỉ là quan điểm riêng của tôi thôi, bạn có đồng ý hay
    không thì tùy. Tôi đồ rằng cả Ryan và Alok, vốn là hai kẻ tâm thần,
    sau khi đọc xong chắc sẽ giết tôi mất, nhưng tôi chả quan tâm. Ý
    tôi là, nếu hai cậu ấy muốn trưng ra phiên bản của mình thì có
    thể tự đi mà viết một quyển khác. Nhưng Alok vốn tậm tịt khả
    năng viết lách, còn Ryan dù muốn làm gì cũng đều làm được,
    nhưng lại cầm tinh con lười nên chắc chắn sẽ không chịu đặt
    mông xuống ghế để gõ phím đâu. Thế nên hai cậu cứ ngậm bồ
    hòn đi nhé – đây là câu chuyện của tớ, người viết là tớ, và kể theo
    kiểu nào là quyền của tớ.
    À, còn một điều nữa tôi phải phân trần trước. Cuốn sách này sẽ
    không giúp bạn thi đỗ vào Học viện Kỹ thuật Ấn Độ (IIT) đâu. Tôi
    nghĩ rằng phải đến một nửa số cây trên thế giới đã bị đốn để in
    các loại sách hướng dẫn luyện thi vào IIT rồi. Tuy hầu hết đều
    đáng vứt rác, nhưng có khi những cuốn đó lại có ích hơn cuốn
    này của tôi bạn ạ.
    Ryan, Alok và tôi chắc hẳn phải là những người cuối cùng trên
    quả đất có thể mách cho bạn đường đi nước bước vào IIT. Ba đứa
    chúng tôi chỉ có thể nói một điều rằng, nếu bạn có thể tự khóa

    mình trong một phòng đầy sách vở trong suốt hai năm ròng và
    vứt chìa khóa đi, thì may ra bạn còn có cơ hội thi đỗ vào đây. Mà
    nếu những năm học cấp ba của bạn chỉ khổ sở bằng một nửa tôi
    thôi, thì có khi việc chôn mình dưới đống sách hóa ra lại không
    phải là một ý tồi. Hai năm học cấp ba của tôi quả là địa ngục nơi
    trần thế, và nếu không phải là đội trưởng đội bóng rổ hay biết
    chơi ghi ta điện từ năm lên sáu, thì rất có khả năng bạn cũng chả
    hơn gì tôi. Nhưng thôi tôi không muốn đào sâu vào chủ đề ấy làm
    gì nữa.
    Đấy, tôi đã đính chính trước rồi nhé, giờ thì bắt đầu được rồi.
    Cuộc phiêu lưu nào cũng có giây phút khởi hành, và còn điểm
    xuất phát nào tốt hơn cái ngày tôi nhập học IIT và lần đầu gặp gỡ
    Ryan cùng Alok: chúng tôi được phân ở phòng cạnh nhau trên
    tầng hai ký túc xá Kumaon. Theo lệ thường niên, đúng nửa đêm,
    đám sinh viên khóa trên quây hết bọn ma mới chúng tôi lại trên
    ban công lớn để bắt đầu nghi thức dằn mặt. Tôi vẫn còn dụi dụi
    mắt khi cả ba đứa chúng tôi đứng nghiêm, trước mặt là ba gã
    khóa trên. Một gã tên Anurag đứng dựa lưng vào tường. Một gã
    khác, qua con mắt bồn chồn của tôi thì trông như một con quỷ
    trong mấy chương trình thần thoại rẻ tiền hay chiếu trên ti vi –
    cao hơn mét tám, nặng hơn trăm cân, đen, lông lá, hàm răng to
    cộ chắc mười năm chưa gặp nha sĩ. Gã này mặc dù trông bặm
    trợn thế, nhưng lại rất kiệm lời vì còn mải làm nền cho gã đại ca,
    Baku, một cây tăm di động biết quấn khăn, và tôi đoán chừng
    chắc cũng tỏa mùi gần giống thế.
    “Cái bọn búng ra sữa này, ngủ nghê cho lắm vào? Đám oe con,
    tự giới thiệu đi chứ?” gã hét to.
    “Thưa đại ca em là Hari Kumar, sinh viên khoa Cơ khí, xếp
    hạng 326 toàn Ấn Độ ạ.” Khi bị áp lực, tôi trở nên thật thà như

    đếm.
    “Thưa đại ca em là Alok Gupta, khoa Cơ khí, xếp hạng 453 ạ.”
    Alok nói khi tôi liếc qua nhìn cậu ấy lần đầu tiên. Cậu ta cao xấp xỉ
    tôi, một mét sáu lăm – nghĩa là lùn tịt – mắt đeo cặp kính dày cộp
    to oành. Dáng người đẫy đà của cậu được choàng trong bộ quần
    áo ngủ dài tay cổ truyền màu trắng tinh được là phẳng phiu.
    “Ryan Oberoi, khoa Cơ khí, hạng 91, thưa đại ca,” Ryan nói
    bằng giọng trầm khàn khiến mọi cặp mắt đều đổ dồn vào cậu ấy.
    Ryan Oberoi, tôi lặp lại cái tên này trong đầu. Này nhé, đây rõ
    là một chàng trai không hay bắt gặp ở IIT: cao ráo có lẻ, vóc
    người gọn gàng do rèn luyện, và một khuôn mặt điển trai đến bất
    công. Cậu ta bận một chiếc áo phông rộng màu xám có ba chữ
    “GAP” khổ lớn màu xanh dương ngay trước ngực và quần ngố
    đen bóng cắt tới gối. Có họ hàng ở nước ngoài là cái chắc, tôi nghĩ
    bụng. Chứ làm gì có ai lại mặc áo GAP đi ngủ bao giờ.
    “Lũ chết tiệt này,” Baku rú rít. “Cởi quần áo ra ngay.”
    “Kìa Baku, sao không nói chuyện với chúng thêm một lúc nữa
    chứ,” Anurag phản đối, lưng vẫn dựa vào tường, miệng ngậm
    mẩu đầu lọc thuốc lá.
    “Không nói niếc gì hết!” Baku giơ một bàn tay gầy nhẳng lên
    cao. “Nói niếc gì, cứ cởi cái mớ quần áo chết tiệt ấy ra đi!”
    Một gã trông như quỷ khác nhìn chúng tôi cười gian ác và cứ
    vài giây lại đưa tay vỗ cái bụng trần. Chẳng còn cách nào khác
    nên chúng tôi đành phải cởi bỏ lần lượt mọi mảnh vải trên người,
    run bắn lên trước vẻ hoan hỷ quái đản trên gương mặt Baku khi
    gã khoan thai đi qua đi lại, nhăn nhở kiểm tra từng đứa chúng tôi.
    Cái sự trần trùi trụi càng làm nổi rõ sự khác biệt giữa cơ thể
    chúng tôi khi tôi và Alok đều bẽn lẽn di di ngón chân cái trên mặt

    sàn để cố tỏ ra thản nhiên về thân hình nhìn như quả bóng bay bị
    vặn xoáy của mình. Mèn ơi, cái cậu Ryan lại có thân hình lực
    lưỡng hoàn hảo thế cơ chứ, những búi cơ cắt ở những vị trí chuẩn
    xác nhất và khung người chuẩn hiếm hoi như hình minh họa
    trong sách sinh học. Bạn cứ nghĩ đến một pho tượng tạc ấy. Còn
    Alok và tôi thì chẳng thể nào được gọi là nghệ thuật cả.
    Baku ra lệnh cho Alok và tôi bước lên trước để đám ma cũ nhìn
    cho rõ hơn và cười cho to hơn.
    “Nhìn hai thằng này xem, mẹ chúng nó tọng cho ăn nhiều đến
    mức sắp nổ rồi đây này, đúng là cái loại trẻ con uống sữa Farex,”
    Baku cười nắc nẻ.
    Gã mặt quỷ phá lên cười theo. Anurag vừa cười nhoẻn vừa
    phun khói sau khi rít cạn một điếu thuốc nữa như để lấy le.
    “Đại ca, xin đại ca, cho chúng em đi ạ,” Alok khẩn cầu Baku khi
    gã tiến tới gần.
    “Hả? Cho chúng mày đi à? Bọn tao đã kịp làm gì với đám mặc
    váy chúng mày đâu. Nào hai thằng lợn này, quỳ cả bốn chân
    xuống mau.”
    Tôi ngoảnh sang nhìn mặt Alok. Mặc dù đôi mắt cậu ấy như ẩn
    trốn sau cặp kính chống đạn cồm cộp nhưng chỉ cần nhìn khuôn
    mặt méo xẹo là tôi cũng đủ biết cậu ấy đang chực trào nước mắt
    giống như tôi.
    “Nào, có tuân lệnh đại ca không thì bảo,” gã mặt quỷ mắng. Có
    vẻ như gã này và Baku sống cộng sinh với nhau thì phải; Baku cần
    cái sức vũ phu của gã, còn gã thì cần Baku như tên nô lệ cần chỉ
    dẫn.
    Alok và tôi quỳ phục xuống. Những tràng cười lại rộ lên, lần
    này từ trên đầu chúng tôi vọng xuống. Gã mặt quỷ đề xuất ý kiến

    cho chúng tôi thi bò, ý kiến nguyên bản đầu tiên của gã từ đầu tới
    giờ, nhưng Baku phủ quyết ngay.
    “Không đua điếc gì hết, tao có ý kiến hay hơn. Đợi tí, tao về
    phòng cái đã. Còn hai con bò tồng ngồng này, cấm ngước nhìn
    lên.”
    Baku phóng thẳng về hướng đầu hành lang trong khi chúng
    tôi chờ đợi suốt hai mươi giây căng thẳng, mặt cắm xuống sàn.
    Tôi liếc sang bên và thấy nước mắt nhỏ lã chã từ trên mặt Alok
    xuống sàn thành một vũng con con.
    Trong lúc này, gã mặt quỷ bắt Ryan gồng người lên và bắt
    chước những dáng đứng của võ sĩ. Tôi cược là cậu ta hẳn phải rất
    ăn ảnh, nhưng không dám ngước lên để kiểm chứng.
    Tai tôi dỏng lên khi nghe thấy tiếng bước chân Baku hối hả
    quay lại.
    “Xem tao có cái gì đây,” gã giơ hai tay lên.
    “Baku, cái này để làm cái quái gì thế…?” Anurag hỏi trong khi
    chúng tôi ngẩng đầu lên.
    Trên mỗi tay gã là một chai Coke rỗng. “Cứ đoán thử đi,” gã
    nói, gõ gõ hai cái vỏ chai vào nhau, làm mấy động tác kích dục.
    Khuôn mặt nghiêm lại, nhưng hai tay vẫn gồng lên theo dáng
    mẫu, Ryan đột ngột lên tiếng, “Đại ca, chính xác là anh muốn làm
    gì?”
    “Gì, lại còn chưa rõ à? Mà mày là ai mà dám chất vấn tao?”
    Baku chựng lại.
    “Dừng lại đi, đại ca,” Ryan lên giọng.
    “Cút con mẹ mày đi,” Baku chửi, hai mắt lộ rõ vẻ không thể tin
    nổi, trợn trừng kinh ngạc nhìn kẻ phản kháng trâng tráo dám

    chống lại uy quyền của một bậc đàn anh.
    Khi Baku đang chuẩn bị đưa hai cái chai vào vị trí, Ryan rũ bỏ
    dáng đứng tượng tạc và nhảy phốc lên. Thừa cơ gã đang không
    để ý, Ryan chộp lấy hai cái chai và dập mạnh xuống hai bàn chân
    gã, khiến gã phải buông tay ra, hai cái chai đã nằm trong tay Ryan
    như trong phim James Bond.
    Cả lũ chúng tôi đều hiểu cú dập đó phải đau đến mức nào, vì
    tiếng hét của Baku có tần số siêu âm.
    “Bắt lấy thằng chó đẻ,” Baku rít lên trong đau đớn.
    Chỉ số IQ của gã mặt quỷ bị diễn biến vụ việc làm lu mờ đi,
    nhưng hai tai gã thì vẫn kịp bắt lấy mệnh lệnh hành động, nhưng
    khi gã vừa định thần để ra tay thì cũng là lúc Ryan đập choang hai
    vỏ chai vào lan can ban công. Giờ cả hai cái chai đều bị vỡ đáy, và
    cậu quơ quơ hai cổ chai vỡ nham nhở lên không trung.
    “Lại đây nào bọn chết tiệt,” Ryan chửi, mặt đỏ như miếng dưa
    hấu. Baku và gã mặt quỷ lui lại vài bước. Anurag, nãy giờ vẫn
    gườm gườm từ đằng sau, đột nhiên nói lớn. “Ơ kìa, mọi người
    bình tĩnh lại nào. Sao lại đến nông nỗi này? Cậu kia tên gì ý nhỉ - à
    Ryan, sao lại nghiêm trọng thế. Đùa vui chút thôi mà.”
    “Tôi chả thấy gì vui hết,” Ryan gầm gừ. “Các anh cuốn xéo khỏi
    đây được rồi đấy.”
    Alok và tôi quay ra nhìn nhau. Tôi chỉ mong Ryan hiểu rõ cậu ấy
    đang làm gì. Ý là, ừ thì cậu ấy đang cứu hai cặp mông của chúng
    tôi khỏi cái chai Coke, nhưng cái chai Coke bị đập vỡ thì có thể
    gây hậu quả khôn lường.
    “Cậu nghe anh nói đây,” Anurag vừa lên tiếng thì bị Ryan cắt
    ngang luôn.

    “Có xéo ngay không,” Ryan gào to đến mức Baku như bị thổi
    bay bởi âm hưởng khủng khiếp đó. Thực ra, gã đang lui dần từng
    bước một, chậm mà chắc, cho tới khi gã rảo cẳng chạy như bay
    khỏi đó, gã mặt quỷ chạy theo sát nút. Anurag há hốc miệng
    đứng nhìn Ryan một lúc lâu, rồi nhìn qua bọn tôi.
    “Bảo cậu ấy tự kiểm soát đi. Bằng không, rồi sẽ có ngày cậu ấy
    cho cả hai chú mày tiêu đời đấy,” Anurag nói.
    Alok và tôi lồm cồm bò dậy mặc quần áo vào.
    “Cảm ơn Ryan nhé, tớ sợ phát run lên được,” Alok vừa nói vừa
    tháo kính ra để lau nước mắt và mũi dãi, cuối cùng cũng được
    đứng trực diện với người hùng của mình.
    Phải có lý do thì người ta mới nói đàn ông không nên khóc, vì
    khi đàn ông khóc trông thật xấu xí. Cặp kính của Alok trông đã
    não nề lắm rồi nhưng đôi mắt húp híp ướt nhễu nhại như trẻ con
    của cậu ấy thì còn có khả năng khiến bạn trầm cảm đến tự sát
    mất thôi.
    “Ừ, cảm ơn Ryan, cậu cũng liều thật đấy. Gã Baku bệnh hoạn
    thật. Nhưng cậu nghĩ mấy gã đó có định làm thật không nhỉ?” tôi
    cố lấy vẻ bình thản lên tiếng.
    “Ai mà biết được? Có thể không,” Ryan xoay xoay khớp vai.
    “Nhưng không thể đoán được khi nào thì những gã đó nổi cơn
    lên đồng đâu. Tin tớ đi, tớ sống ở quá nhiều trường nội trú rồi.”
    Động thái anh hùng của Ryan đủ để khiến ba chúng tôi nhanh
    chóng trở nên thân thiết như keo dán Fevicol. Thêm vào đó,
    chúng tôi lại là hàng xóm ký túc của nhau và học cùng khoa nữa.
    Người ta cứ nói bạn không nên tiến xa hơn với những người bạn
    lên giường ngay đêm hẹn hò đầu tiên. Ừ thì, mặc dù chúng tôi
    chưa lên giường cùng nhau, nhưng chúng tôi đã nhìn thấy nhau

    khỏa thân ngay từ lần gặp đầu rồi còn gì, nên có lẽ chúng tôi
    không nên làm bạn với nhau mới phải. Nhưng bộ ba ngự lâm
    pháo thủ này thì dù muốn cũng không tách rời nhau ra được.
    “M-Á-Y-M-Ó-C,” trên tấm bảng đen kẻ đậm loạt chữ cái to
    tướng.
    Khi bước vào giảng đường thiết kế theo hình khán đài vòng
    cung, mỗi đứa chúng tôi vớ lấy một xấp tài liệu phát tay. Vị giảng
    viên ngồi cạnh bảng đen nhìn như con bọ cánh cứng trương
    phồng đang dõi nhìn chúng tôi ổn định vị trí và chờ cho tiếng ồn
    ào lắng xuống.
    Trạc tứ tuần với mái tóc muối tiêu bóng loáng hẳn vừa được
    chải vuốt ba thìa đầy dầu dừa, ông thầy bận áo sơ mi xanh nhạt
    bỏ ngoài quần, túi ngực cắm một lúc ba cây bút và mấy thỏi phấn
    trắng nhìn như một băng đạn.
    “Xin chào các anh chị. Tôi là giáo sư Dubey khoa Cơ khí… thế
    nào, ngày đầu tiên ở giảng đường đại học nhỉ? Các anh chị có
    cảm thấy đặc biệt không?” giọng ông đều đều như máy.
    Cả lớp vẫn im phăng phắc. Chúng tôi còn đang bận đọc lướt
    qua tài liệu và làm quen với không khí bầy đàn này.
    Đây là môn Quá trình Sản xuất, thường hay được gọi tắt là Quá
    Sản cho gọn. Tài liệu có lược rõ giáo trình cho cả khóa, bao gồm
    những công nghệ cơ bản của sản xuất – từ hàn mối, gia công, đúc
    cho tới uốn và định hình sản phẩm. Đi kèm với giáo trình là
    phương thức chấm điểm.
    Kiểm tra chính – 40%
    Kiểm tra phụ - 20%
    Thực hành – 20%

    Bài giao về nhà (6-8 bài) và Trắc nghiệm đột xuất (3-4 bài) – 20%
    Sau khi không thấy ai mặn mà gì cho lắm với màn chào hỏi của
    mình, giáo sư Dubey bèn đổi sang giọng hồ hởi hơn. “Tí nữa hãy
    xem tài liệu cũng chưa muộn. Không phải lo, rồi các anh chị sẽ
    được phân phát tài liệu cho no nê thì thôi, mỗi môn một xấp. Giờ
    thì xếp chúng qua một bên đi,” ông vừa nói vừa đứng dậy tiến về
    phía bảng.
    Rồi ông rút một thỏi phấn ra khỏi túi bằng động tác vung tay
    đầy hào khí như chiêu quăng mìn của mấy kẻ khủng bố ta hay
    xem trên phim, gạch chân từ 'máy móc' khoảng sáu lần, và quay
    ra nói. “Máy móc, lý do tồn tại duy nhất của một sinh viên khoa
    Cơ khí. Tất cả những gì anh chị học ở đây đều được ứng dụng vào
    máy móc hết. Nào, ai định nghĩa cho tôi xem máy móc là gì nào?”
    Cả lớp lại càng lặng im hơn. Đó là bài học đầu tiên: những sắc
    thái khác nhau của sự im lặng.
    “Ai nào?” ngài giáo sư hỏi lại lần nữa khi ông bắt đầu đi xuyên
    qua dãy bàn chúng tôi ngồi. Trong khi những đứa ngồi sát lối đi
    đang cố hết sức tránh ánh săm soi của thầy, tôi quay đầu quan
    sát đám bạn đồng môn mới. Cả lớp phải có đến bảy mươi người,
    trên tổng số ba trăm toàn khóa. Tôi để ý thấy một cậu ngồi trước
    đang nhìn theo thầy giáo đầy căng thẳng, cái đầu thò trước thụt
    sau, miệng há hốc; đúng kiểu nhút nhát mà gã Baku chỉ cần búng
    tay là run như cầy sấy.
    “Anh này,” giáo sư Dubey chọn ngay tôi làm nạn nhân đầu
    tiên.
    Đó là lần đầu tiên tôi rơi vào trạng thái choáng váng đó, toàn
    thân đóng băng, lưỡi dính líu ríu vào lợi, các mạch máu như vỡ
    tung và mồ hôi tuôn trào như suối.

    “Anh chứ còn ai, tôi gọi anh đấy,” ông thầy nói thêm.
    “Hari, Hari…” có giọng nói nào từ trong đầu đang gọi vọng lại,
    nhưng tôi đã hồn lìa khỏi xác mất rồi. Lẽ ra tôi phải cố mà rặn
    bừa ra một câu trả lời bất kỳ, hoặc ít nhất cũng phải thú nhận 'Dạ
    em không biết ạ' nhưng cái miệng tôi lại mở thành chữ ẠEÔẠ.
    “Lạ nhỉ,” vị giáo sư chẩn đoán đầy hoài nghi rồi chọn nạn nhân
    tiếp theo.
    “Cậu áo kẻ ca rô kia. Phát biểu xem nào?”
    Từ nãy đến giờ Áo Ca Rô vẫn hí hoáy giả vờ ghi chép để tránh
    cái nhìn soi mói của giáo sư. “Dạ thưa thầy, máy móc là, thưa
    thầy… là một loại thiết bị… như kiểu những linh kiện lớn… thưa
    thầy… như kiểu bánh răng cưa lớn… và vân vân ạ…”
    “Hả?” Giáo sư Dubey biểu lộ rõ sự khinh miệt với Áo Ca Rô như
    muốn nhổ toẹt vào mặt cậu ta. “Đấy thấy chưa, cứ qua mỗi khóa
    là tiêu chuẩn lại phọt phẹt đi một bậc. Tiêu chí đầu vào quá lỏng
    lẻo!” Ông lắc lắc cái hộp sọ được tẩm đẫm dầu dừa, cái hộp sọ
    chứa đủ thông tin toàn thư trên hành tinh này, bao gồm cả định
    nghĩa về máy móc.
    “Nói cứ như đúng rồi ấy. Mài mòn cả đũng quần suốt hai năm
    trời mới đỗ được vào cái trường khỉ gió này. Với các ông bà ấy thì
    một chọi một trăm vẫn còn quá lỏng lẻo,” Ryan thầm thì vào tai
    tôi.
    “Suuuuỵt,” giáo sư quay sang nhìn ba đứa chúng tôi ra lệnh,
    “mà thôi, định nghĩa máy móc cũng đơn giản thôi. Bất kỳ thứ gì
    giúp giảm thiểu nhân lực thì được gọi là máy móc. Bất kỳ thứ gì.
    Thế nên cứ nhìn ra thế giới xung quanh mình là anh chị sẽ thấy
    máy móc ở khắp mọi nơi.”
    Bất kỳ thứ gì giúp giảm thiểu nhân lực, tôi nhẩm lại trong đầu.

    Ừ thì cũng đơn giản đấy chứ nhỉ.
    “Thế nên, từ những công xưởng thép khổng lồ cho tới những
    chiếc chổi đơn giản, con người đã phát minh ra rất nhiều thứ để
    giảm thiểu nhân lực,” vị giáo sư nói tiếp khi nhận thấy cả lớp như
    đang bị hút hồn bởi lời giải thích quá đơn giản của mình.
    “Máy bay ạ?” một đứa ngồi đầu bàn hỏi.
    “Máy móc đấy,” giáo sư đáp.
    “Cái ghim giấy,” một đứa khác gợi ý.
    “Máy móc đấy.”
    Thật tuyệt vời làm sao. Cái thìa, ô tô, máy xay sinh tố, con dao,
    cái ghế - đám sinh viên đưa ra hết ví dụ này đến ví dụ kia, và vị
    giáo sư chỉ có đúng một câu trả lời – máy móc.
    “Hãy yêu mến thế giới quanh mình đi,” ông nở nụ cười đầu
    tiên, “bởi các anh chị sẽ trở thành những ông chủ bà chủ của máy
    móc đấy.”
    Cảm giác hoan hỷ tập thể lan tỏa khắp cả lớp vì đã thành công
    trong việc biến chuyển vẻ mặt nhăn nhó của giáo sư thành
    những nụ cười.
    “Thưa thầy, thế còn máy tập thể dục thì sao ạ, như cái ghế nằm
    đẩy tạ chẳng hạn?” Ryan phá vỡ bầu không khí đầm ấm.
    “Cái ghế đẩy thì sao?” Ánh hào quang trên mặt giáo sư Dubey
    vụt tắt.
    “Nó có giúp giảm nhân lực đâu ạ. Thực ra nó còn lấy thêm đấy
    chứ.”
    Cả lớp lại nín thinh.
    “À, ý tôi là…” giáo sư Dubey vừa nói vừa cố kiếm lý lẽ để tranh

    luận.
    Chậc, cái cậu Ryan này đúng là sắc bén thật!
    “Có lẽ nào định nghĩa vừa rồi hơi bị đơn giản quá mức không
    ạ?” Ryan hỏi bằng giọng hiếu học đầy giả tạo.
    “Cậu muốn chứng tỏ cái gì đấy hả?” ông thầy mím môi tiến lại
    gần chúng tôi. “Ý cậu là tôi sai phỏng?”
    “Dạ không đâu ạ, em chỉ…”
    “Liệu cái thần hồn. Đây là lớp học của tôi, cậu cứ liều liệu đấy,”
    giáo sư Dubey chỉ nói được có thế khi xoay người bước trở lại bục.
    “Được rồi, tếu táo thế đủ rồi. Giờ ta tập trung vào Quá Sản,”
    ông vừa nói vừa lau xóa chữ “máy móc” cùng sáu cái gạch chân,
    “môn của tôi quan trọng lắm đấy. Tôi biết thế nào các giáo sư
    khác cũng nói y như vậy về môn của họ. Nhưng tôi quan tâm đặc
    biệt đến Quá Sản. Thế nên, đừng có cúp tiết, nhớ hoàn thành đầy
    đủ bài giao về nhà và luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, những bài trắc
    nghiệm bất ngờ có thể rơi từ trên trời xuống bất cứ lúc nào.”
    Rồi ông đi vào bài giảng về đúc, một trong những phương
    pháp lâu đời nhất để xử lý kim loại. Sau một tiếng đồng hồ thao
    thao về việc sắt nóng chảy thế nào và công nhân luyện kim đổ nó
    vào khuôn cát ra sao, vị giáo sư kết thúc buổi học.
    “Bài giảng hôm nay đến đây là hết. Một lần nữa, xin chúc các
    anh chị may mắn trong khóa học ở đây. Hãy ghi nhớ rằng, như lời
    giáo sư Cherian trưởng khoa này vẫn nói, chương trình học ở đây
    được thiết kế nặng như vậy là để không ai được phép sao nhãng.
    Và hãy tôn trọng điểm số. Anh chị nào học hành lẹt đẹt, thì tôi
    đảm bảo đấy… anh chị sẽ không kiếm nổi việc, chẳng học lên cao
    được, và tương lai coi như đi tong. Nhưng nếu anh chị đạt điểm
    tốt, thì cả thế giới sẽ ngon như con sò non. Thế nên, đừng để tụt

    điểm, một lần cũng không được, nếu không thì sẽ chẳng có sò
    đâu, chỉ toàn bùn nhão thôi đấy.”
    Một luồng điện chạy dọc theo sống lưng tất cả chúng tôi khi vị
    giáo sư kết thúc lời phát biểu bằng việc thẳng tay đập toẹt cái
    khăn lau bảng xuống bàn rồi cất bước rút lui trong một đám mây
    bụi phấn.

    Chương 2
    Kẻ hủy diệt

    N

    gười ta nói, khi bạn vui thì thời gian trôi nhanh như gió. Chỉ
    riêng kỳ học đầu tiên, với sáu môn, trong đó có bốn môn có
    lớp thực hành, thời gian kéo l
     
    Gửi ý kiến

    HÃY YÊU QUÝ SÁCH VÌ SÁCH LÀ NGUỒN GỐC CỦA MỌI TRI THỨC. '' M.Gorki ''

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ GIÁO VÀ CÁC EM HỌC SINH ĐÃ ĐẾN VỚI TRANG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC ĐOÀN THỊ ĐIỂM - PHƯỜNG XUÂN HƯƠNG - ĐÀ LẠT- TỈNH LÂM ĐỒNG !